16/10/2017

Thầm lặng hy sinh

Lê Phú Khải

Tôi mượn cụm từ “Thầm lặng hy sinh” của trang mạng Bauxite Việt Nam (15.10.2017) chia buồn với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu về sự ra đi của chị Đặng Thị Thanh Biên, người bạn đời của ông, làm đầu đề cho bài viết này.

Năm 1988, sau khi vô tình đọc được bài tiểu luận “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” in rô-nê-ô ký tên Hà Sĩ Phu, ở Đà Lạt, tôi bất ngờ quá và muốn lên Đà Lạt gặp tác giả xem con người này “mặt ngang mũi dọc” như thế nào. Tôi xin đi theo đoàn công nhân chăn heo của Xí nghiệp Liên hợp chăn nuôi tỉnh Tiền Giang đi tham quan Đà Lạt năm đó. Giám đốc xí nghiệp là anh Năm Phước đồng ý cho tôi đi không mất tiền với tư cách là một nhà báo của cơ quan ngôn luận Trung ương thường trú tại Đồng bằng sông Cửu Long, đi quan sát...

Anh Tụ (Nguyễn Xuân Tụ), tên thật của Hà Sĩ Phu, là một người thấp, nhỏ, để ria mép, tính cách hiền hậu, ôn hòa rất dễ gần, dễ mến. Tôi lúc đó cứ suy nghĩ miên man, không hình dung ra một con người dáng vẻ bề ngoài thế này... lại có một tư duy sắc sảo, quyết liệt đến thế? Chị Biên vợ anh là một phụ nữ cao lớn, vẻ mặt phúc hậu, ít nói. Chị lặng lẽ rót thêm nước sôi vào bình trà cho chồng tiếp người khách... không mời mà đến là tôi! Lúc đó anh chị có một cái “quán cóc” bán những đồ lặt vặt như bánh kẹo, mỳ gói, nước ngọt... ngay tại nhà.

Đôi bên cùng có lợi

Thiện Tùng

Nhà báo Phạm Chí Dũng nghi “Có thỏa thuận ngầm tại hội nghị Trung ương 6”. Tôi cho rằng nếu có thỏa thuận ngầm thì xảy ra trước hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 6 chớ không phải tại hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 6.

clip_image001

Khai mạc Hội nghi TW Đảng lần thứ 6

Tại sao nhà cầm quyền VN muốn cắt đứt quan hệ Đức-Việt?

Thục Quyên

Theo dõi vụ nhà cầm quyền VN ngang nhiên phạm pháp tại một quốc gia giữ vai trò chủ chốt trong khối Âu Châu, và nhất là cách phạm pháp, thì phải hiểu là nhà cầm quyền VN cố tình gây thế bắt buộc, để Đức phải cắt quan hệ với Việt Nam. Nếu có câu hỏi thì là câu hỏi tại sao những người đang cầm quyền tại Việt Nam lại muốn cắt con đường sống hiếm hoi còn lại của đất nước, như thể đẩy chính mình xuống vực thẳm? Và tại sao lại vương vãi vết tích vào tận toà đại sứ VN, trả xe thuê mà cố tình không chùi rửa vết máu, không vứt lọ thuốc xịt gây mê, v.v.?

Chỉ có một giải đáp duy nhất là nhà cầm quyền VN hiện nay có thể gồm những người mang quốc tịch Việt Nam nhưng thực ra là những người Trung quốc.

Xin kính mời tất cả những người Việt Nam có suy nghĩ hãy tạm dừng sự mổ xẻ chi tiết cả ngàn vấn nạn lớn nhỏ hiện nay hay trong qúa khứ tại Việt Nam, để đầu óc bớt rồi bời, để có thể chú tâm trực diện hai hiện tượng quan trọng đã nổi lên bề mặt:

1/ Trung cộng đã nắm vững ảnh hưởng kinh tế tại Việt Nam và không dấu diếm quyền hạn định hướng những quyết định của nhà cầm quyền VN. Với sự ra đi của Mỹ và Âu Châu, thì họ sẽ đạt được tình trạng "một mình một chợ".

Lũ lụt theo kế hoạch

Từ Thức

Mẹ tôi, em có gặp đâu không? /Những xác già nua ngập cánh đồng / Tôi nhớ một thằng em bé nhỏ / Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông! (Quang Dũng)

Thơ Quang Dũng nói về thảm họa chiến tranh. Nhưng chiến tranh đã dứt, hình ảnh quê hương vẫn vậy.

Nước ngập đồng, cuốn trôi nhà cửa, ruộng vườn. Xác người lẫn với xác gia súc trôi lềnh bềnh trên sông… Những hình ảnh bi thảm không dám nhìn lâu. Bao nhiêu người chết? Có ai đếm xác, làm thống kê những người chết ở VN. Và thống kê kiểu Việt Nam, ai tin nổi?

Ở một nước bình thường, nhà nước đã công bố quốc tang và đặt các địa phương bão lụt vào tình trạng khẩn cấp, dồn mọi năng lực quốc gia vào việc cứu trợ và phòng ngừa.

Trên tất cả đỉnh cao là lặng im (*)

Nguyễn Tuấn Khanh

Chứng kiến nhiều trận lũ lụt tang thương nơi xứ Việt, tôi vẫn hay tự nhắc mình phải viết một bài hát nào đó về những điều đã thấy, về những sinh linh đã tận. Ca hát thì chẳng để làm gì. Nhưng tôi mong mình cất lên được tiếng lòng như bài văn tế nhỏ cho những người cùng màu da, tiếng nói trên quê hương mình hôm nay, sao vẫn mang đầy khổ nạn. Có thể tôi chỉ hát khe khẽ thôi, vừa đủ cho những linh hồn oan khiên về quanh được chút ấm lòng.

Thế nhưng, nhiều năm trôi qua. Lũ lụt hết lần này đến lần khác. Mạng người lại vẫn chìm sâu. Tôi lại chất chồng trong ký ức của mình về ruộng vườn tan hoang, những tiếng khóc trôi dạt buồn tủi, và biết rằng mình sẽ không viết nổi một bài hát như vậy, mà chỉ còn im lặng. Sự im lặng khó tả nằm hoài trên trang giấy và suy nghĩ, như khoảng vô thanh điên loạn giữa rầm rộ ngôn từ.

Thống kê tạm của đài VOV trong ngày 15/10/2017, nói rằng đã có 60 người chết, 37 người mất tích và 31 người bị thương. Bên cạnh đó còn 189 nhà bị sập, 30.827 nhà bị ngập, 1.948 nhà phải di dời khẩn cấp, hàng chục ngàn gia súc, gia cầm chết ngập. Tháng trước, bão số 10 cũng làm 125 người chết và mất tích, thiệt hại tài vật cũng vô số.

Tính đảng và việc ông Nguyễn Đức Chung phản bội cam kết

Paulus Lê Sơn

Ngày 13 tháng 10 năm 2017, Báo Công an Nhân dân đưa tin bức thư được cơ quan cảnh sát điều tra công bố kêu gọi người dân Đồng Tâm ‘tự thú và đầu thú’ về cái gọi là hành vi hủy hoại tài sản và bắt giữ người trái pháp luật diễn ra vào tháng 4. Trước đó, ngày 22 tháng Tư năm 2017, ông Nguyễn Đức Chung – Chủ tịch thành phố Hà Nội đã có văn bản cam kết viết tay tại cuộc đối thoại hứa sẽ thanh tra quản lý, sử dụng đất đai ở Đồng Tâm và đồng thời không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân trong vụ giữ người này.

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, với kế sách rút củi đáy nồi, hệ thống cầm quyền Hà Nội “hạ nhiệt” sự phẫn uất của người dân bằng phương án đưa ra là một bản cam kết mị dân. Nó thực sự có tác dụng khi người dân Đồng Tâm…

Vụ Đồng Tâm: Đằng sau thư ‘kêu gọi tự thú’ là gì?

Thiền Lâm

clip_image002

Quyết tâm thư ngày 3/9/2017 của người dân Đồng Tâm. Ảnh: vietnamthoibao.org

Họ hủy hoại Đồng bằng sông Cửu Long!

Nguyễn Gia Kiểng

Không thể nghĩ là các quan chức cộng sản Việt Nam không hiểu. Họ thừa biết đầu tư vào điện nắng rẻ hơn, sạch hơn và là chọn lựa hiển nhiên, nhất là nước ta lại được thiên nhiên đặc biệt đãi ngộ về nắng. Họ thừa biết là phần lớn các nhà máy nhiệt điện than mà họ dự trù sẽ phải gỡ bỏ ngay khi mới đi vào hoạt động, thậm chí trước khi đi vào hoạt động. Họ đã chấp nhận để Việt Nam trở thành một bãi rác công nghiệp của Trung Quốc chỉ vì nhu cầu kéo dài chế độ. Họ phải duy trì một mức tăng trưởng kinh tế nào đó, dù chỉ là tăng trưởng giả tạo và độc hại, nhưng ngân khố đã trống rỗng, nợ công và nợ xấu đã chồng chất vì của cải của đất nước đã bị các quan chức tham nhũng vơ vét hết rồi. Giải pháp bắt buộc của họ là xây dựng những dự án với những thiết bị mà Trung Quốc vứt bỏ. Họ không chỉ hủy hoại đất nước mà còn khiến chúng ta lệ thuộc hơn nữa vào Trung Quốc.

Câu hỏi phải được đặt ra là Đảng cộng sản sẽ còn hủy hoại đất nước bao lâu nữa trong cố gắng kéo dài sự hấp hối của chế độ?

Câu hỏi cũng cần được đặt ra cho lương tâm của mọi người Việt Nam là chúng ta còn cam tâm để Đảng cộng sản hủy hoại đất nước đến bao giờ?

Lan man về chuyện trích dẫn văn chương (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 17)

Tương Lai

Tiếp theo bài trước trao đổi về “những lời tâm huyết gửi cho ai”, lần này lại đắn đo mãi khi đặt ngón tay trên bàn phím máy tính để trao đổi về “cảm thán đôi điều” của anh bạn thân quý họ Hạ nói về tôi. Đắn đo là “đắn đo chẳng viết” trong mối u hoài học đòi cụ Yên Đổ “viết đưa ai, ai biết mà đưa”. Anh bạn quý mến của tôi đặt ra một vấn đề phải chăng tôi “muốn gợi lại ánh nắng nồng nàn của một mùa thu năm xưa để làm điểm tựa cho sức sống mới hôm nay? Nhưng Mùa thu ấy đã quá xa, lá vàng bao lớp, đầu bạc bao lần. ‘Còn gì nữa đâu! Sương mù đã lâu!’.

Nhưng trong trí nhớ có phần đã mòn mỏi của tôi không còn sắc bén trẻ trung như bạn, thì ngoài câu bạn tôi vừa trích dẫn hình như Trịnh còn có viết nhiều câu khác nữa đại loại như:

Đêm chờ ánh sáng

Mưa đòi cơn nắng

Mặt trời lấp lánh trên cao

vừa xa vừa gần…

Vì lẽ gì Việt Nam ta không bị Hán hoá

Hồ Bạch Thảo

Lãnh thổ Trung Quốc thời xa xưa chỉ bằng mấy tỉnh hiện nay, nhưng nhờ sức bành trướng không ngừng lan ra bốn phía, nên to lớn như hiện nay. Trước thời Tần, biên giới Trung Quốc tại phía Nam chỉ đến sông Dương Tử và một phần đất tại các tỉnh Giang Tây, Hồ Nam, Giang Tô. Qua các thời Tần, Hán, không ngừng xâm lăng; chiếm trọn vùng đất phương Nam, chiếm cả Việt Nam. Trải qua một ngàn năm đô hộ, Việt Nam giành lại nền độc lập, trong khi các vùng đất khác biến thành quận huyện của Trung Quốc. Kể từ đó Việt Nam đời nối đời chống Trung Quốc xâm lăng, lại tiếp tục mang gươm đi mở nước nên lãnh thổ tăng gấp đôi. Với địa lý liền núi, liền sông, lại sẵn đường để Trung Quốc xâm nhập thuỷ bộ; hãy tìm hiểu xem vì lẽ gì nước ta không bị Hán hoá.

A. Nền văn hoá độc lập

Việt Nam ta ta có lịch sử trên 4.000 năm; những nước thuộc loại lâu đời như vậy, lịch sử buổi ban đầu thường được xây dựng bằng truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng xưa Đế Minh, cháu ba đời Viêm đế Thần Nông bên Tàu, đi tuần phương nam, đến Ngũ Lĩnh lấy con gái Vụ tiên, sinh con là Lộc Tục. Lộc Tục đức tính toàn thiện nên Đế Minh yêu lắm, muốn truyền ngôi cho. Nhưng Lộc Tục cố nhường cho anh là Nghi; bấy giờ Đế Minh mới lập Nghi làm vua nối ngôi, thống trị phương Bắc [Trung Quốc], phong Lộc Tục làm Kinh Dương Vương, thống trị phương Nam [Đại Việt] (Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Ngoại Kỷ quyển 1)